Người ta nói, mối tình đầu là mối tình đặc biệt nhất, là dù có trải qua bao nhiêu cuộc tình đằng sau nữa, có yêu thêm bao nhiêu người đằng sau nữa thì những cảm giác của mối tình đầu vẫn luôn ở đó, nhẹ nhàng mà dai dẳng. Bởi vì đặc biệt, nên sẽ nhớ, bởi vì lần đầu nên sẽ khó quên.

Bạn đang xem: Tâm sự đáng suy ngẫm của chàng trai đất cảng về mối tình đầu

Mối tình đầu, là khi những rung cảm đầu tiên bắt đầu hiện hữu, là khi trái tim bỗng dưng lạc nhịp. Lần đầu tiên cái cảm giác vừa hồi hộp, vừa thích thú dâng trào trong *****g ngực, lúc nào cũng muốn gặp và ở bên cạnh mãi không thôi.

Mối tình đầu là những cái nắm tay siết chặt, những cái ôm ấm áp, những nụ hôn đầu nhẹ nhàng làm cho con người ta bỗng cảm thấy cuộc đời sao bình yên quá đỗi.


Mối tình đầu là cứ ngây ngô, là mãi yêu với một niềm tin tuyệt đối, rằng: ” Mình sẽ yêu nhau mãi nhé!”, ” Mai này mình cưới nhau”, ” mình sơn nhà màu tím anh nhỉ?”, “Việc nhà là cưa đôi đấy nhé!” mà không mảy may một suy nghĩ chia xa.

Mối tình đầu là những đau thương vỡ vụn khi mới hôm qua còn là của mình đấy, hôm nay bỗng dưng trở nên xa lạ, lạnh lùng tàn nhẫn đến vô tâm. Là khi những lời hứa hẹn theo gió cuốn đi, về một miền xa xăm xưa cũ, để lòng người cứ day dứt mãi không thôi.

Video đang HOT


Nhớ lại ngày nhỏ, thấy ánh lửa bập bùng sáng, thích thú đưa tay vào sờ thử, kết quả, nóng, bỏng tay, cảm thấy đau, từ lần sau, vẫn thích nhưng e dè, không dám lại gần nữa.

Lớn lên, trải qua mối tình đầu, đi qua những ngô nghê, vô tư nhất của tình yêu. Nỗi đau chia ly làm con người ta dè chừng hơn. Vẫn yêu thật lòng đấy, nhưng trong lòng luôn thấp thỏm nếu lỡ một ngày chia xa.

Tình đầu là tình dang dở, mấy ai yêu một lần rồi cưới được nhau. Bởi thế mới nói, tình đầu là tình để nhớ, và nhớ mãi không bao giờ quên.

Theo Guu


Giữ lại em đi

Chiều bận chút việc còn dang dở, em phải về muộn hơn ba mươi phút. Chừng ấy thời gian thôi cũng đủ khiến đường về nhà mình tắc nghẽn.

Em hoàn toàn bất lực khi mắc kẹt trong cả một đám đông hối hả, vội vàng, đang cố về nhà cho kịp bữa tối. Tất cả mọi người đều ngán ngẩm, thở dài khi không biết làm cách nào để thoát ra khỏi nơi mình đang đứng. Em khóc dở khi cứ vô tình bị người trước, người sau cuốn đi theo một con đường không định trước.

Trời tối mịt, đèn đường không có, cảnh vật xung quanh hoàn toàn lạ lẫm với em. Em không thể hình dung ra nên đi tiếp thế nào. Em mất phương hướng. Em gọi điện cho anh hơn chục cuộc điện thoại, nhưng anh không nhấc máy. Anh vẫn vậy, trong những lúc em cần anh nhất, thì chẳng mấy khi gọi được cho anh. Tủi thân, em khóc.


*

Và ngay khi bình tâm lại được, thì em đã lại lạc đường thêm nữa. Em quay sang tìm một người đi đường để hỏi. May thay, có một anh cùng đường với em và hứa sẽ đưa em về đến gần chung cư nhà mình. Giây phút ấy, em như người chết trôi vớ được cọc, à không, nói lãng mạn hơn một chút, thì em thấy mình là nhân vật nữ chính trong các phim siêu anh hùng. Ít nhất, trong thời điểm đấy, anh ấy là người hùng với em.

Em phút chốc quên đi những công việc không tên còn đợi mình ở nhà, quên đi người chồng cằn cỗi lúc nào cũng chỉ biết hỏi vợ những câu đại loại như: "Tối nay ăn gì?", "Áo quần của anh đâu?", "Sao nền nhà bẩn thế?"... và tận hưởng khung cảnh nên thơ đang có.

Nghĩa là, em đang say nắng người bạn đường bên cạnh. Bởi người ấy nhẹ nhàng thăm hỏi, thi thoảng lại chỉ cho em thứ này thứ kia, không coi em là một người phụ nữ đã có chồng, mà đối xử với em như một cô gái xinh đẹp, ngây thơ vô cùng. Rồi em thấy có lỗi với anh quá, khi tự dưng trái tim em lại rộn ràng vì một người đàn ông khác.

Anh chàng đẹp trai ấy khiến em lâng lâng, khiến em như tìm gặp lại trái tim non nớt của mình bốn năm về trước, từ cái thuở chưa quen anh, vẫn đang ngồi lựa lựa những vệ tinh xung quanh để xem ai là hợp với mình nhất. Nếu em gặp anh chàng này hồi đấy, thì chắc là anh không có cửa để làm chồng em đâu.


Nhưng anh là chồng em rồi, nên em thật là sai khi còn ngồi đây lựa thêm chi nữa. Em nên biết bằng lòng với hiện tại, và cố gắng để không phá vỡ gia đình mà em đang có. Em là của anh, em phải có trách nhiệm với điều này, em biết. Nên dù trái tim em đang xôn xao, đang muốn nán lại những cảm xúc mà mình đang có, thì cũng phải cố mà dừng đi thôi.


Em quay sang cám ơn người bạn đồng hành, bảo rằng đoạn đường này em quen lắm rồi, và em đã có thể về nhà một mình. Chồng em đang đợi. Nghe vậy, người ta dành cho em một nụ cười đầy thân thiện rồi nói tạm biệt. Nụ cười, ánh mắt ấy, lại khiến em thêm lần rung rinh nữa. Em tự hứa, xuyến xao như vậy là đủ rồi. Em phải về với thực tại.

Em say nắng, lỗi của em. Nhưng anh biết không, nếu anh quan tâm em hơn một chút, thương em hơn một chút thì mọi chuyện đã không tệ đến vậy. Em muốn trong những câu chuyện của cuộc đời em, anh là nhân vật nam chính chứ không phải ai khác. Nên em ước gì anh có thể nhấc điện thoại mỗi khi em cần, bớt cộc cằn đi một chút, giá như biết giúp đỡ em trong việc nhà, đừng ỷ lại tất cả vào em. Và đừng khiến em cô đơn ngay cả khi đang ở bên cạnh anh.

Xem thêm: Bảng Xếp Hạng Trường Đại Học Thế Giới Times Higher Education


Anh đừng làm em chán anh như thế nữa. Đừng gào lên: "Em đi đâu mà giờ này mới về?", khi em vừa cố gắng lắm mới có thể vứt bỏ được những hoang mang để quay trở về với anh. Gần mười cuộc gọi nhỡ của em mà anh cũng không gọi lại lấy một lần. Và bếp núc thì vẫn nguội tanh như vậy để đợi em lao vào nấu bữa tối, dù đã rất muộn.

Ngay giờ phút này, em lại muốn đi hoang. Nhưng, anh làm ơn giữ trái tim em lại đi, được không?

Theo Dân Trí


Tôi sợ mình là cái bóng thay thế cho tình đầu của anh Tôi yêu nhưng liệu anh có yêu? Niềm tin vào tình yêu của tôi bị anh làm lung lay tới hai lần. Tình đầu là thứ khó quên như vậy với đàn ông sao? Tôi và anh là bạn học từ thời cấp 3, thời đó tôi còn chỉ biết trong lớp có sự tồn tại của một cậu bạn cao cao tên...