Sáng nay, ttránh mưa rả rích. Quý khách hàng học phần nhiều cấp vã giẫm xe cộ trở về nhà. Người ta đợi ai kia sở hữu ô đến cho khách hàng. Còn tôi hóng ttách tạnh mưa. Cái cảm hứng mặc dù cho là Khi mình trong nhà, bản thân ngơi nghỉ khu vui chơi công viên xuất xắc mình làm việc trường học tập, đều đơn độc như vậy.

Hoặc rất có thể call chính là yên thân. Mỗi người có một chọn lựa. Yên thân là một trong tuyển lựa. Sống an toàn là 1 tuyển lựa. Không chú ý ngó xung quanh, không cân đong tổng hợp so suy bì, cũng là 1 lựa chọn. Lựa chọn nào cũng đều có mẫu giá của nó. Bình lặng cũng có thể có cái giá chỉ của nó. Và hợp lý và phải chăng, cái giá chỉ tôi sẽ đề xuất trả là cô độc?

***

- Hôm nay, Hà Nội của em mưa dữ lắm hả?

- Vâng. Chẳng bao giờ được lặng ổn nlỗi TP Sài Gòn của anh ý cả.

Bạn đang xem: Những câu chuyện về yêu xa

- Hay em thử vào Sài Thành nghịch đi. Để xem ở đâu im ổn hơn nhé?

Tôi cười cợt rích lên. Cũng vừa giỏi nghe thấy giọng Khang khàn hẳn đi, rồi ho vài ba giờ.

- Anh bệnh dịch đấy à? Con trai gì nhưng yếu đuối như sên.

Khang khẽ cười cợt. Tôi nhảy ra giờ đồng hồ thlàm việc lâu năm, rồi cũng cuời. Vì khi nào Khang biết mỉm cười, tức là cthị trấn không tồn tại gì xứng đáng ngại cả. Chúng tôi tán gẫu thêm một vài phút rồi dập thiết bị. Tôi ngó qua cửa ngõ kính, thấy trời vẫn tồn tại mưa. Tiếng mưa gõ vào ô cửa ngõ tí bóc, tí bóc tách, làm cho tôi chẳng tài như thế nào chòa hợp mắt được. Mà chừng như Khang cũng như vậy. Ngay sau đó, tôi nhận ra lời nhắn của anh: "Sài Gòn ghi nhớ thủ đô thừa." Tôi cười cợt. Cái nhỏ bạn này thiệt đáng yêu.

*

Tôi cùng Khang, chúng tôi vô tình quen nhau trong một fans club online- Hội phần nhiều tình nhân Vũ. Vũ là một con trai ca sĩ tự do thoải mái hát theo dòng nhạc Indie, anh không đống xay mình về Việc biến bạn danh tiếng, và công ty chúng tôi cũng ích kỷ mong Vũ đừng khi nào thừa nổi "đình đám". Đơn giản vì chúng tôi không muốn nhạc của Vũ sau đây trở thành trang bị nhạc bị Thị trường hóa, fan ta dùng nó như một phong trào, ko cảm nhận, không trân trọng nhằm rồi nghe với quên ngay lập tức sau lúc nghe đến. Mỗi khi phải chút tlỗi thái trước khi đi ngủ hoặc khi học hành căng thẳng, tôi đa số treo headphone và nghe chiếc giọng trầm nóng của Vũ vang lên vào lỗ tai. Bình yên ổn lạ. Thế rồi, cũng đều có lần Khang từng hứa, Hay bao giờ anh hát đến em nghe không còn toàn bộ phần đông bài xích của Vũ nhé. Tôi nghĩ về Khang đùa. Vì khoảng cách của chúng tôi cũng quá xa nhằm hoàn toàn có thể gặp mặt cơ mà "cho 1 trận đòn" ngay lập tức sáng sau ví như Khang dám lừa mình. Nhưng hình như, bé người, chưa hẳn người nào cũng không xứng đáng tin như tôi vẫn nghĩ về. Khang Call tôi vào một trong những buổi tối muộn Khi TP Hà Nội đang giữa đông, Khi tôi còn đã vắt thức để ôn bài xích, khi ánh đèn con đường bên dưới vẫn sáng sủa cùng trông giống như những ngôi sao 5 cánh nhỏ ngày mây dày bịt mệnh chung vị tinc tú, Khi tôi đang lưu giữ anh.

- Em hy vọng nghe bài xích như thế nào trước?

- Còn anh. Được không?

Mời nắng nóng, qua trên đây, có tình yêu,

Sợ lòng anh quên lời hát, viết riêng rẽ em ngồi nhớ nhung,

Và đơn độc.

Những lời nói, chơi vui xuyến xao,

Anh lạc trong mơ khẩn thiết, ùa về.

Tiếng ghi-ta nhảy lên. Và dòng đồ vật giọng quen thuộc quá. Khang hát. Còn tôi ngẩn ra. Giọng anh dìu dịu vang lên theo từng nhịp, từng nhịp tự chiếc Smartphone bật loa, tôi lại dè chừng như thể anh vẫn cạnh bên bản thân, tưởng như thể anh đã khôn cùng vừa mới đây, tưởng như thể đang được thấy được anh.

- Em ngỡ như như là bọn chúng bản thân vẫn cực kỳ ngay sát.

- Chỉ nên em chớ nhận định rằng bọn chúng bản thân xa nhau.

Tôi chưa lúc nào được gặp gỡ một Khang bằng da bằng giết mổ. Cũng chưa lúc nào được nghe giọng anh sát bên tai. Cũng chẳng mấy khi tôi nghiền anh trả lời gần như thắc mắc như: anh cao tuyệt tốt, bao gồm bự ko, bao gồm má lúm không, bao gồm răng khểnh ko, tất cả sở trường đặc trưng gì ko,... Tất cả đông đảo gì Cửa Hàng chúng tôi biết về nhau chỉ là 1 trong fan ở Thành Phố Sài Gòn gồm tư mùa trong ngày cùng một người sinh hoạt TP Hà Nội nơi cơ mà tín đồ ta đề nghị trải qua hết 90 ngày và để được đón 1 trong những tứ mùa Xuân, hạ, Thu, Đông. Và anh hơn tôi một tuổi, năm nay tôi học tập lướp mười một. Nhưng Khang nói, như thế đã là đủ. Mà tôi cũng Cảm Xúc vậy. Đối với công ty chúng tôi, cảm giác được gia công tín đồ bí hiểm cũng độc đáo đấy chứ đọng.

- Em sắp đến phải thi chưa?

- Hai mươi ngày nữa. Sẽ nhanh chóng thôi.

Khang không hát nữa. Anh nói tôi phải cố gắng học hành chuyên cần, cùng phải ghi nhận tự chăm lo bạn dạng thân bản thân. Anh cũng dặn tôi không được yêu thương. Vì "một thằng bạn trai tồi đã làm hư tất cả dự định sau này của em". Tôi cười cợt. Thế rồi các ngày tiếp đến không còn tin nhắn tốt bất cứ cuộc call cho nào của Khang nữa. Tôi cho rằng, tất cả quan hệ nlỗi chúng tôi sau trước cũng trở thành bao gồm kết cục này. Nhưng tôi không tin Khang lại vơi tình như vậy. Tính ra, Cửa Hàng chúng tôi cũng đã gửi lẫn nhau mang đến 47890 lời nhắn, Gọi cho nhau đến cả 512142 phút ít. Phải đến hơn cả hai năm rồi ấy chứ đọng. Nkhô giòn thật. Thế nhưng mà Khang lại thuận tiện quên những điều đó. Minch Anh nói với tôi, nam nhi Thành Phố Sài Gòn ước ao thử tiếp cận một cô nàng không giống miền để thỏa chiếc tính tò mò, do họ đôi lúc thừa pđợi khoáng, với thiệt dễ để trải qua ngoài một mối quan hệ. Tôi vẫn chẳng tin lời nhỏ tuổi bạn bè nói, do tôi luôn tất cả xúc cảm rằng, Khang chưa phải bạn như vậy. Nhưng mang lại sau cuối, Khang cũng quên tôi thiệt.

Những ngày thi thời điểm cuối kỳ gần tới, tôi không thể thời gian nhằm tìm đến Vũ nữa. Văn, Toán thù, Ngoại ngữ, Lý, Hóa, Sinch... biến một sản phẩm nào đấy thiệt đáng sợ quấn rước trí não tôi xuyên suốt gần như ngày này. Tôi hốt nhiên đâu ước rằng Khang Call đến, anh hỏi tôi gồm bi hùng không, sáng nay hà Nội lại mưa hả, ngày hôm qua em đi ngủ muộn lắm ko, học tập đi dạo này vững chắc vất vả lắm nhỉ,... Tôi ước nạm. Giống tôi ngày còn nhỏ vẫn luôn ước tất cả một dòng chóng đặt sát bên cửa sổ. Những ngày nắng có thể gửi tay qua tấm mành nhưng đụng vào Mặt Ttránh. lúc ngày đổ mưa, có thể đóng góp kín đáo cửa ngõ với lặng lẽ ngắm đầy đủ giọt nước gõ đều đều trên ô kính. Và sống phía vị trí kia là cái bàn học tập. Tôi hoàn toàn có thể từ tay cùng với rước các quyển sách Vnạp năng lượng học tập xuất xắc đông đảo cuốn đái ttiết Harry Potter bỏ dở vào trong 1 trời đông lười nhác làm sao kia.Tại bậu cửa sổ tôi vẫn từ trồng một vài ba cây xương rồng đặt vào chậu sđọng gray clolor đất, hoặc treo một loại chuông gió, để đông đảo Lúc nam giới gió vội lướt ngang qua, nó sẽ báo hiệu đến tôi, để tôi có thể thấy gió hình gì, color gì, với có thể chào gió.

Khi phệ dần tôi bắt đầu gọi, loại gì cũng đặt giá chỉ cùng rất cần phải trả giá. Điều ước quá to đã khiến chúng ta mất vô số công sức của con người với nỗ lực cố gắng. Điều ước nhỏ dại bé xíu nhiều lúc khiến chúng ta thấy phiền. Nên tôi đôi khi cũng không hề tin vào điều ước nữa. Mà Khang cũng ko mở ra thiệt.

Hai mươi tám ngày ở đầu cuối cũng hoàn thành. Minc Anh rủ tôi đi nạp năng lượng ngô nướng sinh hoạt đầu phố. Lạnh ráng này mà lại tất cả vài hạt bắp bỏ vô mồm thì và đúng là mê say thật. thủ đô từ bây giờ khôn xiết giá buốt. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn thoang thoảng nơi đây. Chưa khi nào, tôi lại cảm giác được vị TPhường. hà Nội không còn xa lạ cho vắt. Chúng tôi quốc bộ xung quanh một vòng tuyến phố nhỏ tuổi cùng có tác dụng các máy mà lại xuyên suốt các ngày bận ôn thi đa số không có thời cơ để làm. lấy ví dụ, Cửa Hàng chúng tôi kéo nhau ra công viên xem những anh chị tkhô cứng niên tập dancing C-walk, Shufferdance,.., xem một anh chàng làm sao đó ngồi đánh ghi-ta ngơi nghỉ hầu hết bậc lan can, nhìn mấy đứa trẻ em nô đùa trông kháu nắm. Và đùng một cái, tôi thấy lưu giữ Khang mang đến lạ. Tôi ghi nhớ mọi ban đêm anh hỏi Em đã từng đi ngủ chưa cùng nghe giờ đồng hồ anh cười giòn giã. Tôi ghi nhớ cả những mẫu tin nhắn anh gửi khi sáng sớm. Nhớ cả phần lớn bài bác hát anh vẫn khuyến mãi ngay tôi. Và, tôi ghi nhớ bé tín đồ ấy. Thật nhiều!

- Hôm nay em mong muốn nghe bài xích gì?

Vũ gọi khi mà lại tôi vẫn gọi truyện. Nhận được cuộc Điện thoại tư vấn của Vũ, tôi tưởng ngàng. Cũng bẵng đi một thời hạn, tôi không còn được nghe cái giọng ngọng líu lo của anh ấy nữa. Một tháng rồi.

- Tại sao từ bây giờ anh new Điện thoại tư vấn mang lại em?

- Vì em buộc phải thời gian để ôn thi.

Những lời Khang nói, liệu bao gồm xứng đáng tin? Tôi phân vân. Chỉ biết vừa nghe thấy dòng giọng không còn xa lạ ấy, giọng tôi cũng nghứa ngào, với trong lòng thì không khỏi ói nao.

- Anh sợ hãi, trường hợp như anh thường xuyên hotline điện, nhắn tin cho, em sẽ khó triệu tập. Và anh không thích hợp bản thân ảnh hưởng mang lại người không giống. Anh sợ em vẫn phiền lành. Và anh...

- Em lưu giữ anh lắm.

Tôi biết Khang định nói gì. Và tôi không thích nghe. Vì thất sự, tôi khôn cùng ghi nhớ Khang. Nhớ đến phân phát điên lên được. Hiện giờ tôi mới bỗng nhận biết, mình muốn anh mang đến nhường nhịn như thế nào. Khang vắng lặng. Tôi cũng không thông báo. Tôi ngóng câu trả lời của anh. Tôi ước ao nghe anh nói gì đó. Nhưng Khang chỉ thở nhiều năm. Tiếng thnghỉ ngơi lâu năm có tác dụng tôi do dự cả buổi đêm hôm kia.

- Nhưng anh bắt buộc...

Không thể? Trên cuộc sống này, tất cả gì vượt cực nhọc để cần yếu thực hiện đâu rò rỉ. Hai mươi tám hôm qua vô cùng khó nhằm tôi quên anh, mà lại tôi vẫn chờ được mang đến ngày được nghe giọng anh. Kỳ thi này cực kỳ vất vả, nhưng lại sau cuối tôi cũng đã vượt qua. Ngày bé dại, trê tuyến phố tới trường tôi bắt buộc đi qua công ty chưng hàng xóm gồm bé chó béc-dê vô cùng to và dữ, tôi tưởng bản thân sợ, dẫu vậy tôi còn chạy nhanh hơn hết nó. Bố bà mẹ ko quyên tâm đến sự việc học hành của mình với nhiều khi gắt gắt không có căn cứ về vấn đề tôi muốn đổi khác lại chống bản thân, nhưng tôi vẫn đợi được đến ngày bản thân đầy đủ béo để từ đưa ra quyết định đa số bài toán cá nhân đó. Vậy cớ gì Khang lại nói anh ko thể? Tối hôm đó, tôi ko hiểu đái tngày tiết, ko xem phlặng, ko lướt web đọc báo, cũng không tìm mang lại Vũ. Tôi thấgiống như vừa bị lắc đầu. Mà quả thật. Tôi lưu giữ Khang, anh lại nói không thể. Lớn rồi tôi new gọi, nhiều lúc xúc cảm của bản thân cần phải chiều lòng một ai kia.

Bẵng đi một ngày, Khang ko Gọi lại mang đến tôi, cũng chẳng tất cả lời nhắn như thế nào cả. Tôi cứ đọng hóng, cđọng đợi. Nhỏng hóng Hà Nội tạnh nắng. Chúng tôi mọi yên lặng. Im yên ổn không tức là lo lắng, là khinh thường tuyệt mặt hàng vô khối máy khác. Im yên chỉ có nghĩa là im thin thít thôi. Buổi sáng chủ nhật, Mặt Ttránh vẫn chưa chịu dậy rong chơi. Mặt Trời hình như cũng tương đối ảm đạm. Như tôi chẳng hạn. Thế là mưa lại cđọng rinh rích rơi bên trên hiên đơn vị, che Trắng xóa cả phía ttránh. Vắng nắng nóng. Ngày lại bi lụy và lâu năm lê thê. Và chuông gió cũng thôi hớn hở. Vì gió cũng lười nhác chẳng Chịu đựng chạy qua địa điểm đây. Và, tôi cô đơn quá. Cô 1-1 nhỏng toàn bộ trong thời hạn tháng qua tôi vẫn sinh sống. Chỉ bao gồm điều, từ bây giờ nỗi bi quan thiệt đặc biệt quan trọng. Vì không tồn tại Khang. Hoặc chỉ do lúc này khôn cùng bi hùng. Vậy thôi.

Tình yêu thương lứa đôi mặn cơ mà.

Mây rồi gió cùng kéo nhau trở về vứt lại tôi

Bỏ lại tôi vào tối tối

Cùng tiếng kêu choáng váng của loài chim, của loài chyên.

Không nên tên.

Và em là ai?

Là một đóa hoa đang nsinh sống cùng mùi hương hương

Cùng tình thương của tình nhân em.

Và em là ai?

Là một tiếng ca trong lòng thuộc ai đó

Tiếng Vũ lại chứa lên. Và giờ đồng hồ ghi-ta của anh lại bật lên trong lặng ngắt. Nhẹ nhàng quá. Khang này. Em vẫn cứ đọng ôm mộng tưởng anh sẽ giỏi rộng những người khác. Anh khác. Anh rất khác họ.Nhưng cuối cùng...

Buổi chiều. Mưa thoáng hơn cùng không còn nặng nề hạt nữa. Tôi quấn chăn uống kín đáo đầu, chỉ nhằm ló ra hai con mắt ngó ttránh khu đất không tính kia. Hà Thành hôm nay thật bi ai. Và lừng chừng TPhường. Sài Gòn tất cả lúc nào mưa không ít đến thế? Không biết Khang đang làm cho gì? Giọng của Vũ lại vang lên. Anh vừa lũ vừa hát đoạn điệp khúc của Đợi. Đó là giờ đồng hồ nhạc chuông điện thoại của tôi. Là Khang. Khang hotline mang đến tôi. Giữa 1 trong các buổi chiều thủ đô hà nội mưa lạnh lẽo.

- Em đã làm gì thế? Hôm ni gồm yêu cầu đến lớp không?

Nếu em nói là em đang chẳng làm cái gi cả. Em chỉ đã ghi nhớ anh. Vậy thì liệu anh tất cả dập vật dụng nữa không. Hoặc em nói em thích anh. Liệu anh gồm cười phá lên với sử dụng cái giọng nhỏng ngạt mũi của bọn nam nhi Sài Gòn để trêu em không? Thế là tôi chẳng nói gì cả. Bên cơ cũng tĩnh mịch. Tiếng gió lào xào thổi cho tới tai tôi, từ nơi Khang.

- Bây giờ đồng hồ em bao gồm còn tin anh không?

- Không!

Tôi tắt đồ vật, và ném nó xuống cuối chóng. Khang hotline lại một cuộc. Hai cuộc. Ba cuộc. Bốn cuộc. Tiếng ghi-ta của Vũ bọn đi đàn lại ca trường đoản cú không còn xa lạ ấy. Lần đầu tiên tôi cảm giác được, TP Hà Nội và Sài Thành lại xa mang đến gắng. Trước phía trên, Khang luôn luôn hứa hẹn, Sẽ tất cả một ngày anh sẽ test đếm coi trường đoản cú khu vực anh mang lại nơi em là từng nào bước chân. Tôi không tin. Bây giờ đồng hồ cũng như vậy.

"Ngày mai, thủ đô hà nội bao gồm mưa không?"

Tôi hiểu được lời nhắn của Khang Khi thủ đô vừa bước lịch sự ngày new, một ngày không còn đa số những vết bụi mưa. Tôi muốn trả lời Khang, mà lại lòng cđọng nghứa hẹn lại. Và sau cuối thì tôi khóc. Mặt Trời thấy được rất nhiều giọt nước ứ đọng bên trên má tôi, lão cứ đọng trân trân nhìn tôi. Gió vừa đến, cũng vừa cơ hội thấy tôi đưa tay quệt ngang mặt hàng nước đôi mắt, hắn thẫn thờ. Nhưng hắn cũng chạy đi mất. Chiếc chuông gió xoay tkhông nhiều với gõ leng keng vào nhau. Rồi thôi. Lại là giọng Vũ, lại là Đợi.

Em nhỏng làn mây như lời hát

Em mơ màng theo trời nắng và nóng lên

Nhớ em nghứa hẹn ngào

Nhớ em nhẹ nhàng

Xin em

Thôi chớ đi vượt xa...

- thủ đô sau cùng cũng đều có nắng và nóng rồi.

- Vì anh gọi nắng lên nhưng.

Tôi nhảy cười cợt. Một giọt nước đôi mắt quá cơ rỉ vào kẽ miệng tôi. Mặn chát. Khang cũng cười cợt. Rồi lại lạng lẽ. Tôi cũng do dự buộc phải nói gì tiếp sau. Và cũng không thích nói gì cả, vào bây giờ.

- Giọng em nghe kì cục sao á.

Tôi sợ Khang phát hiện, sợ hãi anh biết mình đã khóc. Tôi định tắt sản phẩm tức thì, vì sản phẩm công nghệ cảm giác nào đó cực kỳ khó chịu sẽ cuộn lên trong tim tôi. Tôi mong muốn khóc một trận thật lớn, khóc như nhằm lưu niệm một sự tích đáng ai oán trong đời người, khóc một lần đến dứt cthị xã. Con gái Thành Phố Hà Nội không quá yếu đuối nhỏng Khang từng nói.

"Hôm nay TPhường.Sài Gòn của anh ấy gồm mưa rồi. Chắc bởi nó nhớ Hà Nội."

Khang lại gửi tức thì một tin nhắn ngay lập tức tiếp đến. Tôi ko trả lời. Tôi thèm nghe giờ đồng hồ cười giòn giã của anh ấy quá. Thèm cả giọng hát dìu dịu khe khẽ của anh ấy. Thèm nghe mấy mẩu chuyện anh đề cập về phần nhiều đứa bạn thân của bản thân mình. Thèm nghe cả đầy đủ lời anh khuim. Và tôi cũng thèm cười cợt. Cũng tương đối nhiều ngày rồi, căn phòng nhỏ tuổi chẳng còn dội lại giờ đồng hồ cười.

Tôi khoác hoodie color xám, quần jeans bạc màu phá phương pháp cùng song song giầy Jordan màu Black. Tiếng hát của Vũ lại âm thầm bật lên trong tai tôi. Tôi xuống bên, với ý muốn chạy cho nghe giờ ghi-ta của anh chàng giỏi ngồi bọn ngơi nghỉ đa số bậc thềm vào khu dã ngoại công viên. Tôi mong nhận thấy Mặt Ttách trên đỉnh đầu và nghe giờ gió vờn sau đuôi tóc. Tôi ko Hotline Minch Anh. Tôi ý muốn đi loanh quanh đâu đó 1 mình. Tôi lại ngửi thấy hương thơm ngô nướng với không hề thấy mùi hương hoa sữa thoang thoảng nữa. Hôm nay, TPhường. hà Nội có không ít biến đổi sau phần nhiều trời mưa gió.

- Em đang làm những gì thế? Đã ăn gì chưa? Hôm nay dạy dỗ sớm gớm ta?

Tiếng bọn của Vũ sập tắt. Tôi rút ít tai phone, và giờ đồng hồ Khang lại trầm trầm như vậy.

- Anh test đân oán xem.

- Hôm ni em mang hoodie xám, quần jeans, giày Jordan cùng trông vô cùng xinc.

Tôi ngẩn ra. Đây là lần thứ nhất Khang đân oán trúng phóc.

- Sai rồi. Hôm ni Hà Thành lại mưa, với em vẫn chưa dậy.

- Trẻ còn không được nói dối. Vì anh vẫn giận đấy.

- Thật cơ mà.

Khang lại im thin thít. Anh ko nói gì. Tôi thấy mình y hệt như một trái trơn bởi vì Khang khoan khoái đơ dây. Anh gồm quyền giận tôi, bao gồm quyền mắng tôi, tất cả quyền im lặng. Hôm nay tôi cũng biến thành có tác dụng toàn bộ điều này. Tôi muốn mang đến anh hiểu cảm giác của tôi, dòng cảm giác luôn luôn nơm nớp run sợ bị bỏ rơi ấy. Tôi cũng ko lên tiếng.

- Thành Phố Hà Nội dễ thương lắm. Vào hồ hết ngày không thể mưa.

- Đúng. Đẹp hơn toàn bộ gần như gì anh từng nói đến Sài Gòn. Anh cứ thử đặt chân đến thị thành của em, anh đã biết nó xinh đẹp thế nào. Con trai Hà Nội cũng đẹp lắm. Và tốt nữa. Họ ko khi nào làm cho tổn định thương thơm một cô nàng gồm ý với bản thân. Họ cũng biết trân trọng số đông gì mình đang sẵn có. Và bọn họ không lúc nào im lặng thừa lâu.

Tôi nói, cùng khóe đôi mắt ươn ướt, nhị má cũng bắt đầu đỏ. Tiếng xe cộ ban đầu sôi động hơn. Hà Nội cuối cũng cũng đã thân trực thuộc quay trở lại. Riêng chỉ không còn nghe thấy giờ đồng hồ ghi-ta của anh chàng ngồi bên đó công viên nữa.

- Thế tại sao gã đánh ghi-ta tê lại không hề hát nữa. Con trai TP. hà Nội cũng biết im re rồi ư?

Hiện nay tôi new phạt hiện có nhiều cthị xã cực kỳ lạ cơ mà bản thân sẽ bỏ qua. lấy ví dụ, tại vì sao Khang biết hôm nay Hà Nội Thủ Đô hửng nắng? Tại sao anh biết tôi mang hoodie xám, quần bò jeans, cùng đi Jordan? Tại sao anh biết anh chàng tê không còn lũ nữa?

- Khang...

Anh cười. Điệu cười giòn giã như thể vừa trúng mánh bự. Tôi cđọng Cảm Xúc bầu không khí bị bóp nghẹt, và bao gồm chút nào đấy không giống không giống. Tôi vô tình quay đầu lại. Dưới lòng mặt đường xe cộ nhanh lẹ chạy ngang qua cực kỳ nkhô nóng. Tiếng động cơ, giờ tiếng xe, giờ người xốn xang, hiện nay tôi bắt đầu lưu ý, thế ra hà Nội thật ầm ĩ. Phía bên đó mặt đường, ngay lập tức dưới tầng một của phòng mạch đối diện, loa phát thanh khô sẽ vạc những tin tức của tỉnh thành, chúc buổi sáng với vạc bài Cthị trấn mọi người yêu xa của Vũ. Tôi hiểu được, bây giờ một lại là một trong những anh chị Đoàn viên thanh hao niên làm sao kia gọi loa. Chỉ là thật trùng đúng theo, bởi tôi cùng thích Vũ.

Chào hầu như bước đi, im thin thít, ai biết

Chào mọi ngón tay, dịu dàng, em siết

Chào mẩu chuyện ấy vẫn mãi ngủ quên

Chào mọi lời hứa hẹn sẽ lưu lại trao em

Từ Lúc đi xa

Anh vẫn mong có trơn anh luôn luôn ngay gần em

Sẽ là niềm mơ ước tình thực trao em nụ hôn ngủ say

Lòng anh ghi nhớ nụ cười

Lòng anh nhớ đông đảo thói quen

Anh biết mai này sẽ gặp mặt lại

Tay núm tay với trao đầy đủ môi hôn...

Phía mặt đường mặt ấy, cũng đều có một Đấng mày râu trai đang vẫy tay cùng với tôi và mỉm cười thật tươi. Anh ta mặc một loại hoodie màu sắc xám tương đương tôi, quần jeans đen và một đôi giày sneaker color Đen. Tại thành phố này, không ngờ lại có không ít gã trai tthấp mê mệt ghi-ta mang đến thế. Anh ta cũng khoác một dòng đàn những điều đó. Tôi định tảo đi và nói với Khang rằng tôi đã hết sức bận, dẫu vậy Khang sẽ tắt lắp thêm từ thời gian như thế nào. Tôi nghe thấy phía vị trí kia có tiếng Điện thoại tư vấn thật to lớn.

- Di! Di ơi!!!

Giọng nói ấy nghe sao cơ mà quen thừa. Đích thị là giọng con trai Sài Thành. Nghe song phần tương tự Khang. Tôi hằn học quan sát anh ta, rồi vứt đi. Trên đời này, không thực sự khó nhằm tìm kiếm những người dân gồm các giọng nói giống nhau.Hoặc chỉ vị tôi đã lưu giữ Khang.

- Hà Nội đẹp nhất lắm!

Tôi tảo sườn lưng chú ý fan nam nhi đứng trước mặt mình, chú ý bàn tay của anh vẫn còn bỏ lên vai tôi. Tôi quan sát xoáy vào chiếc gã trai tất cả mái tóc màu nâu trầm phía đối diện ấy, người hiện đứng trước mặt tôi đây. Anh ta cười giòn giã, nghe thật tương đương Khang. Rồi anh ta ngay tắp lự bầy một khúc nhạc, nghe cũng thân thuộc lạ.

- Là Đợi của Vũ. Đúng không?

- Sài Thành lưu giữ em quá. TP. Sài Gòn cũng nhận thấy, mình đang có nhu cầu muốn em thật rồi.

Khang ko lũ nữa. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt tôi nlỗi muốn vẽ tất cả lên đó. Khang mỉm cười. Tôi cđọng ngẩn ra. Rồi cũng cười cợt nkhiến nnơi bắt đầu. Cuối cùng, tôi cũng sẽ được nhận thấy một Khang bằng chất liệu da bởi thịt. Cuối cùng tôi cũng được nghe giọng Khang sát mặt tai. Cuối cùng tôi cũng khá được nghe anh cười. Tất cả hầu như là thật. Khang đứng trước phương diện tôi cũng là thiệt. Vì tôi cảm giác thừa thế.

- TP Hà Nội, anh yêu em!

Khang gọi vào điện thoại thông minh tôi. Chúng tôi chú ý mãi vào với nhau, mỉm cười với nhau, cùng nhau nghe hết đoạn điệp khúc Đợi của Vũ. Hà Thành bây giờ thật đẹp nhất. Và không nguy hiểm khi tất cả chút ít nắng sử dụng Gòn theo chân Khang trở về.

- Xin lỗi nhé! Vì anh quan trọng đếm được từ Thành Phố Sài Gòn tới TPhường. hà Nội là bao nhiêu bước đi. Anh chỉ hiểu được tôi đã dùng nhị giờ đồng hồ năm phút ít để thừa qua chuyến cất cánh 1616 km bắt đầu hoàn toàn có thể cho tới được địa điểm em. Xin lỗi vì chưng anh là nam nhi Thành Phố Sài Gòn.

Xem thêm: Trụ Sở Google Việt Nam, Văn Phòng Đại Diện Của Google Tại Việt Nam

Chúng tôi vốn dĩ là các kẻ sống xa. Nhưng bởi yêu thương mà lại đến. Dẫu sao, khoảng cách cũng chỉ là 1 tua dây.Dù xa, cho dù dài, trường hợp tận tâm, cũng trở thành đứt ở đâu đó một ngày. Vì số đông tình nhân nhau. Và yêu xa - nói dễ ợt là nói dối - nhưng mà nói chẳng thể là nói không đúng. Chỉ trở ngại thôi. Xa ko tức là chẳng thể yêu tmùi hương.