Người mẫu Mai Ngô (tuyệt còn gọi là Quỳnh Mai) - thay mặt đại diện nước ta tại "Asia"s Next Top Model" trải lòng về đoạn đường 3 năm kể từ thời điểm bắt đầu vào showbiz, cô đã đối lập với phần lớn cú vấp váp xẻ cùng trưởng thành ra làm sao.


Mái tóc ngắn

Khitôi mới được hiện ra vài mon, cha và mẹ ly thân. Ba về ở hẳn mặt nội ở Cà Mau,vì thế thời gian được ở bên ông rất ít. Đến năm tôi được hơn 5 tuổi, bố mớicon quay về lại thăm ba mẹ con, mỗi tháng một lần vào nhì ngày cuối tuần. Thời gian và kỷ niệm tôi được ởbên ba rất ít, yêu cầu chưa bao giờ muốn làm cho ông buồn cả. Từng lời nói của bố, tôirất coi trọng.

Bạn đang xem: Hãy quen với điều đó đi

Khoảngnăm lên lớp hai, tôi tự ý đi cắt tóc ngắn. Vừa về đến bên thì nghe tía chê:"Đây là kiểu tóc xấu nhất từ xưa đến giờ bố từng thấy, ko hợp với khuôn mặtcủa con". Đó cũng là lần cuối cùng tôi gặp ông trong đời. Ba mất vì tai nạngiao thông.

Tôiđã tự hứa với bản thân rằng sẽ không bao giờ để tóc ngắn nữa.


*

Máitóc ngắn vừa gắn với kỷ niệm đau lòng, lại ko phù hợp với mình. Vậy nên khibị cắt tóc ở "Asia’s Next Top Model", chuyện buồn ngày đó lại gợi về. Tôi đãkhông kiềm giữ được cảm xúc và bật khóc nức nở. Khoảnh khắc đó, tôi cũng cólinch cảm chuyện không tốt sẽ xảy đến với bản thân, hệt như năm xưa. Thực sự, nhữnglời tôi chê mái tóc ngắn là vì nó thực sự xấu. Tôi không thể nào khen nó được,trong khi mọi người ai cũng đồng quan liêu điểm với tôi.

Tháng ngày tuổi thơ lớn lên không có bố ảnh hưởng đôi chút đến tính biện pháp bao gồm phần "đàn ông" bên phía trong tôi. Sau này, tôi luôn nghĩ cơ hội nào cũng cần phải tự lập, mạnh mẽ để không bị người ta ăn hiếp, không có suy nghĩ dựa dẫm như đa phần các cô gái khác. Tôi không tồn tại được những phân tách sẻ ở ánh mắt giữa ba cùng đàn bà như mọi người. Chính vì chưng điều đó, đôi Khi suy nghĩ, nhận định của tôi về mọi thứ ở góc độ tự mình trải nghiệm cũng ko được sâu sắc, như thiếu đi một phương diện như thế nào đó. Tuổi trưởng thành, tôi bao gồm ấn tượng không tốt về những người khác giới.


*

"Hãy quen thuộc với điềuđó đi"

Đếnvới "Asia’s Next Top Model" là cơ duyên ổn nhưng mà tôi nghĩ ko phải ai cũng có được.khi ban tổ chức ngỏ lời mời muốn tôi đại diện Việt Nam đến với cuộc thi nămni, thoạt đầu tôi chỉ nghĩ đó chỉ là lời mời nháng qua, thậm chí còn ko cóý định ttê mê gia. "Mình vốn ko phải một người mẫu chuyên nghiệp, quyết trọng điểm lạikhông có thừa nhiều, nếu đại diện Việt Nam đi thi lúc này, bản thân sẽ lấy đi một tấmvé giá trị của người khác. Mình bao gồm thực sự xứng đáng không?", tôi tự hỏi.

Sau3 ngày suy nghĩ với hỏi ý kiến từ các anh chị vào nghề, tôi đồng ý thử sức.Xem như đây là cơ hội, mẫu duyên ổn đến thì bản thân nhận.


*

Bất ngờ nhất của tôi chính là lời nói "Get used khổng lồ it - Hãythân quen với điều đó đi" trong cuộc bất đồng quan điểm ở bên thông thường lại tạo ra "hiện tượng"trên mạng xóm hội, được mọi người sử dụng với chế ảnh hài hước.

Trong cuộc thi, tôi đã nghĩ vào đầu rằng Khi các thí sinhbao gồm cãi nhau tốt nói gì không đúng về mình, tôi sẽ nói thẳng rằng tôi cũng khôngyêu thích họ và tôi đang chịu cảm giác giống họ. Tại sao tất cả đều gồm những điềukhông hài lòng về nhau cơ mà tôi chịu đựng được trong lúc họ lại đi kiếm chuyện vớitôi? Họ ở số đông, còn tôi chỉ tất cả một mình. Vì vậy tôi nghĩ vấn đề ko cần phảigiải quyết với bắt buộc họ phải thân quen với điều đó đi.

Nhiều lúc trong cuộcsống cũng vậy, gồm nhiều điều éo le, ko đúng vẫn đang diễn ra sản phẩm ngàyvới ai cũng phải quen thuộc với điều đó thôi. Tôi tin khi nói ra điều này, sẽ tất cả nhiều người đồng tình với quan liêu điểm của mình.

Cãinhau không phải là điều xuất xắc ho, lại đang đại diện mang lại Việt Nam, tôi đã từng rấtlo sẽ bị chỉ trích. Thậm chí lúc tập 1 lên sóng, tôi còn không dám xem vày sợ. Vậynhưng mà sau một đêm, mọi người bắt đầu "dậy sóng". Tôi đã sốc bởi vì không ngờ số lượngngười hưởng ứng, ủng hộ lại nhiều như vậy. Lúc trở về nhà, những người thân củatôi tỏ ra khá bất ngờ và thích thú bởi vì không nghĩ tôi có thể thể hiện ý kiến củabản thân vào tình huống đó.


*

Đến những tập sau, bắt đầu xuất hiện nhiều anti-fans để lạinhững lời lẽ ko tốt, thậm chí là lời văng tục nặng nề cố tình khiến tôi tổnthương. Lúc đó tôi nghĩ: "Mình cố gắng rất nhiều, tại sao bản thân phải nhận nhữnglời như thế này?".

Sự thật ở một chương trình thực tế thế như thế nào cũng chỉ tất cả nhữngngười dàn dựng nội dung và các thí sinc tđê mê gia cuộc thi mới biết được. Trongcuộc thi tôi vẫn có những phân tách sẻ, giới thiệu những điều tốt đẹp về Việt Nam,giỏi cư xử hòa nhã với mọi người nhưng cuối thuộc toàn bị biên tập cắt bỏ đi nhưng mà chỉ lấy nhữngkhía cạnh thô lỗ của tôi. Cái dại của tôi là trình bày nhiều, trong lúc lại tin rằnghọ sẽ thành thật.

Ngày xưa, khi gặp những bất công, tôi chỉ giữ lặng lặng do sợcó tác dụng xấu hình ảnh, đồng lương… Nhưng nhiều năm qua, đối với nghề người mẫu, tôichưa từng được nuôi một hạt cơm bát gạo từ nghề Ngoài ra phải đưa ra rất nhiều thờigian, công sức. Nên tôi nghĩ, bản thân yên ổn lặngtrước những bất công từ cuộc thi này để làm gì trong lúc nếu không lên tiếngthì hình ảnh cũng vẫn xấu, vẫn bị loại sớm, công việc vẫn thế? Tôi nghĩ khán giả cần biết sự thật. Sự thậtthì sẽ được tôn trọng.

Tôi nhận lời khen nhiều, bị chỉ trích cũng nhiều. Tôi quenvới điều đó rồi.


*

Những cú vấp ngã­ –Thắng thì được danh hiệu, thua trận thì làbài xích học

17tuổi, tôi đến với "So You Think You Can Dance" nhưng cũng chỉ bởi thấy những anhchị trong nhóm nhảy thi rồi đăng cam kết theo chứ ko thực sự tâm huyết. Năm đó,tôi dừng lại ở top 30. Một năm sau, tôi chẳng biết làm những gì, nghĩ lại sở trường củabản thân cũng chỉ gồm nhảy múa, vậy là tôi tiếp tục đăng cam kết mùa hai. Tôi bắt đầu dồntrung tâm huyết hơn. Tuy nhiên, thời gian chuẩn bị, tập trung trở lại không nhiều nênkết quả thi cũng ko như mình muốn muốn, vẫn là top 30 như mùa trước.

Lầnthất bại này, tôi nhận ra: Mình nhảy không phải vị đam mê. Trong một năm, tôirơi vào giai đoạn chững lại, ko biết bản thân đề nghị làm cái gi, muốn gì.


Bảyngày sau thời điểm thất bại từ "So You Think You Can Dance" mùa hai, tôi ở lỳ trongđơn vị. Đến ngày thứ tám, chị Huỳnh Mến bao gồm rủ tôi ra ngoài. Trong thời điểm nói chuyện,tôi bao gồm đùa rằng: "Em thấy nhiều cuộc thi đang diễn ra cũng vui vui như Next TopModel, gồm khi nào em tyêu thích gia không?". Chị khuyên ổn tôi đăng ký thử sức nắm bởi vì ủrũ ở bên suốt. Sáng ngày tiếp theo, tôi đến casting.

Đứnggiữa rừng thí sinh gồm dáng vẻ eo hẹp gọn hơn bản thân, tôi cũng tất cả nhiều suy nghĩ lắm.Tôi cảm nhận bản thân không giống biệt rõ rệt so với mọi người. Tôi mập, tôi to con, nhưngchưa bao giờ bị xấu cả. Tôi tin bản thân gồm thể có tác dụng được người mẫu với muốn chứngminc cho cả Việt Nam hiểu rằng người mẫu ko chỉ là những người mảnh mai. Đếngiờ, quan điểm vào tôi vẫn là vậy.


Không chỉ ở cuộc thi "Người mẫu Châu Á" mà lại tức thì tại ViệtNam tôi cũng tất cả suy nghĩ là họ chỉ sử dụng mình như nhỏ tốt để quảng bá hình ảnh mang đến chương trình thôi. Từ lúc đặt chânvào mỗi cuộc thi, bản thân tôi xác định được bản thân không trụ lâu phải muốn tậptrung dùng hết thời gian còn lại để phát huy hình ảnh của bản thân đến công bọn chúng.

Tiêu cực chỉ giếtbản thân thôi, tích cực thì vẫn hơn. Tôi ko đáng trở thành bé tốt củachương trình. Cơ hội đến thì cứ tích cực thể hiện tốt nhất. Có như vậy mình mớitất cả thể lên được nấc cao hơn vị trí của một con tốt mà họ đang nghĩ.

Ra về ở top 18 "Vietnam’s Next Top Model", vị trí đó cũng không cho tôi nhiều hy vọng để theo con đường người mẫu chuyên nghiệp. Thực sự đến giờ tôi chưa search được một đồng lương như thế nào phù hợp đáng từ nghề người mẫu cả. Thu nhập nuôi sống tôi chỉ là từ công việc đi nhảy, dạy nhảy, tập thể dục cùng có tác dụng văn chống. Mà tôi cũng không trông chờ nhiều vào nghề này. Chỉ là thấy còn ham mê, còn tiến triển thêm được bước nào giỏi bước đó chứ không có kế hoạch tồn tại vĩnh viễn, vậy thôi.


Nếunhảy múa là dòng duim, thì Hoa hậu đó là một trong những niềm đam mê rất lớn,đi theo tôi từ năm 11 tuổi. Khi đó, tôi đã bắt đầu vạch ra hướng đi mang đến mìnhlàm thế nào cho đến khi đủ 18 tuổi là sẽ đăng cam kết dự thi tức thì. khi đó, tôi xin mẹ chobản thân được học trường đào tạo Hoa hậu siêng nghiệp ở Việt Nam.

Nhiềunăm bỏ công theo đuổi ước mơ, đến Khi đôi mươi tuổi, cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ được diễnra, tôi muốn một lần được chinh phục, với hy vọng mình sẽ gồm được giải. Tuynhiên khi đi đến nửa chặng đường, tôi mới nhận ra cuộc thi tồn tại những thứko như bản thân tưởng. Tôi mất niềm tinnhưng vẫn muốn tỏa sáng sủa trên sân khấu bằng tất cả bản lĩnh của bản thân.

Mọingười hỏi tôi có dự định ttê mê gia một cuộc thi Hoa hậu không giống tốt không? Tôi nghĩrằng bản thân đã xác định là chỉ phù hợp với Hoa hậu Hoàn vũ mà thôi. Bởi những cuộcthi Hoa hậu không giống đều gồm tiêu chuẩn chọn ra một gương mặt thuần Việt, hiền lành,đoan chính. Trong Lúc tôi lại không muốn kìm nén bản thân mình vượt, bao gồm đầu tưnhiều cũng ko đi đến đâu. Tôi sẽ ko tmê man gia Hoa hậu Việt Nam năm ni.


Trước mỗi thất bạị, tôi là người luôn luôn lường trước được sựviệc với chuẩn bị cho khách hàng tinch thần để đón nhận chứ không để bản thân bị sốc.Vì vậy lúc đến với các cuộc thi, tôi đều cho đó là những trải nghiệm của tuổitrẻ nhưng ở đó, thắng thì được danh hiệu,đại bại vậy nên bài học. Sau mỗi lần vấp bửa, tôi trưởng thành hơn trong suynghĩ, ứng xử, học được nhiều tởm nghiệm đa dạng mà lại không phải cô bé làm sao cũng gồm cơ hội trải nghiệm.


"Tôi không biết anh chị thương hiệu gì, là ai, nhưng chỉ cần làm cho không đúng, tôi sẽ lên tiếng"

Ba năm bước chân vào showbiz, cuộc sống của tôi gồm nạm đổinhưng không thật nhiều. Ví dụ từng ngày vẫn đi học đi có tác dụng bằng xe pháo buýt, nhưnglên xe thì được nhiều người biết cùng chụp ảnh, hỏi han thì cũng thấy vui.

Từ Khi trở về từ cuộc thi "Asia’s Next Top Model", tôi cảm thấy hình ảnh của mình trong mắt mọi người, nhất là những anh chị đồng nghiệp bao gồm vịtrí nhất định, không còn phụ thuộc vào tên tuổi người không giống.

Xem thêm: Trình Độ Giáo Dục Phổ Thông Là Gì? Những Điều Bạn Có Thể Chưa Biết

Trước đây, tôi nhận được hơi nhiều những ánh mắt xem thườngtừ nhiều người đi trước lắm. Tôi cảm nhận được hết, nhưng thôi cứkệ đi. Tôi không nghĩ lúc một người thành công rồi thì cho doanh nghiệp dòng quyền làmgì, đối xử người không giống thế làm sao cũng được. Tôi không biết anh chị tên gì, là ai,nhưng chỉ cần anh chị làm cho không đúng, tôi sẽ lên tiếng. Tôi không sợ mất lòng, nhưng tấtnhiên ko bao giờ bao gồm lối nói chuyện thiếu suy nghĩ, cân nặng nhắc.


Tôi nghĩ showbiz là nhỏ dao nhì lưỡi. Mọi thứ gồm được thìcũng sẽ mất đi. Đồng thời dễ kích mình đưa ra những quyết định không phải làbản thân. Hiện tại, tôi tất cả đường hướng kế hoạch riêng rẽ. Tôi nửa muốn theo showbiz, nửalại ko.